Bài đăng

SỰ HẤP DẪN CỦA POKÉMON GO

Sự hấp dẫn của con Pokémon Go lớn đến nỗi chỉ người Việt có khả năng làm thay đổi bản đồ thế giới để thỏa mãn nhu cầu của mình. Thế hệ chúng tôi và những đàn anh, những người viết nên lịch sử và cũng là nạn nhân của lịch sử, tưởng như sứ mệnh của mình đã trôi qua. Vinh quang thuộc về những thế hệ sau, thế hệ 8x – 9x, để đưa đất nước hòa nhập vào thế giới văn minh. Thế nhưng, họ vẫn trôi theo dòng chảy của lịch sử. Dường như chưa có ngòi bút mới để viết tiếp những trang sử của đất nước. Thế hệ tôi vẫn khẳng định vị trí của mình, chưa muốn nghỉ ngơi và muốn viết tiếp lịch sử. Đôi khi, cách thực hiện điều đó lại làm thế hệ trẻ hơn cảm thấy như bị bỏ rơi, chưa đủ trưởng thành (a). Mặc dù, thời đại nào cũng có những con người kiệt xuất đáng trân trọng nhưng một đất nước hùng mạnh lại phụ thuộc vào số đông. Có khi, một người Việt nào đó làm cho thế giới kính nể nhưng người Việt như thế nào trong con mắt của người khác? Nếu như tại phương tây, người ta tự hào tầng lớp trung lưu đang được mở...

KIM LONG - PHỦ CHÚA MỘT THỜI

Hình ảnh
Kim Long hiện nay như tồn tại song song ba thế giới đan quyện nhau. Thế giới của bậc vương giả còn sót lại, thế giới của dân dã và thế giới của văn hóa đình làng đang bị mai một dần đi. Vừa ra khỏi Đại Nội về hướng tây, vượt qua cồn Dã Viên là đường Nguyễn Phúc Nguyên trải dài dọc theo bờ bắc sông Hương và băng ngang phường Kim Long. Con đường luôn được làn gió nhẹ làm dịu mát không gian thổi từ sông Hương qua và nếu người lữ khách có dịp đi trên con đường này vào buổi sáng ban mai hay buổi hoàng hôn ban chiều trong tiết trời xuân khi Mặt Trời e ấp chiếu những tia nắng mảnh mai sau những hàng cây từ bờ kia sông thì không khỏi không nhớ đến đoạn thơ của Hàn Mặc Tử (1912 – 1940): Trong làn nắng ửng, khói mơ tan Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng Sột soạt gió trêu tà áo biếc Trên giàn thiên lý, bóng xuân sang. Dấu vết lâu đài, thành quách phủ chúa khi Kim Long từng là kinh đô xứ Đàng Trong dưới thời chúa Thượng Nguyễn Phúc Lan (1601 – 1648) đến nay không còn nữa. Nó đã bị xóa sạch vào thời ...

XUÂN ĐANG VỀ

Dòng đời, cuối cùng, sẽ về đến chốn quê nhà tựa lúc ra đi. Bạn hỏi tôi: Đêm nay Xuân đã về chưa? Vầng trăng khuyết tỏa ánh sáng nhè nhẹ từ riêng một góc trời xa thẳm đang dịu dần ngày qua ngày như báo hiệu mùa Xuân đang đến. Đêm nay, mùa Xuân chỉ đang dần đến thôi cũng như đời người vẫn mãi loanh hoanh. Xuân vẫn còn đang e ấp trong những nụ mai chớm nở nhưng ý Xuân đã dạt dào. Những tờ lịch của năm cũ đang vơi dần đi nhường chỗ cho những thềm hoa khoe sắc thắm dưới mái hiên nhà dường như chỉ còn chờ đợi ngày Xuân ngập nắng. Cho dù tia nắng bốn mùa trong năm không khác nhau là mấy nhưng nắng Xuân lại luôn dịu mát như nhè nhẹ vuốt ve lên làn da. Có lẽ, trong tiết trời Xuân vẫn còn một ít làn gió se lạnh cuối đông cứ vương vấn chờ Xuân sang. Đôi khi, bầu trời Xuân còn được tô điểm thêm bởi tiếng rộn rã của từng đàn chim én kéo về với những vầng mây trắng lững lờ bay ngang tạo nên một cảnh trí tuyệt diệu. Tuy nhiên, Xuân đến lại có thể khiến cho ai đó bỗng hoài niệm về một thời đã xa như...

MỘT CHÚT XUÂN

Rượu vẫn nồng, hương xưa vẫn thơm ngát, đôi môi vẫn e ấp tình xưa Tôi trở lại Huế để đón năm mới trong tiết trời căm lạnh. Huế trong những ngày đón Xuân sang lại được bao phủ bởi một màn sương mỏng với bầu trời đầy mây xám che ngang. Trời Xuân xứ Huế lại vương vấn thêm nét buồn diệu vợi vì những cơn mưa bất tận. Mưa Huế cứ tưởng chừng như đon đả, nhẹ nhàng nhưng lại làm giá buốt con tim như mối tình đầu đầy trắc trở từ thuở xuân thì. Trong tiết trời mưa lạnh xứ Huế, người ta lại cảm thấy nhớ nhung và yêu thương hơn những ngày Sài Gòn rực rỡ ánh nắng. Cho dù, có khi nắng Sài Gòn như thiêu đốt vẫn tưới mát tâm hồn như mối tơ duyên từ muôn kiếp nào: “Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông” (Nguyên Sa) Thật kỳ diệu, như có phép màu, ngày đầu năm mới, Mặt Trời xua tan và chế ngự những đám mây xám tối tăm, ban những tia nắng ấm nhiệm màu cho Huế. Chim muông líu lo bay liệng khắp trời đón Xuân sang. Ánh Xuân như ngàn thông reo cất lên khúc hoan ca, mang lời Xuân vương ...

HUẾ VÀ CÁC CÔNG CHÚA ĐẠI VIỆT

Hình ảnh
Hãy nhớ lấy bài học của lịch sử để mọi người có thể yêu thương, để không còn nước mắt và máu trong cuộc sống con người. Thế là ít hôm nữa tôi lại đến Huế để đón Tết mà trong đầu vẫn quanh quẩn những câu chuyện về tương lai của nước Việt mặc dù tôi hay những người dân khốn khổ trong đất nước này không được quyền quyết định vận mệnh của chính đất nước mình và chỉ có thể vui lên khi có ai đó ban cho một món quà và cố nuôi lấy hy vọng. Từ Sài Gòn đến Huế là 650km đường bay hay gần 1000km đường bộ mà sao vẫn cảm thấy quê hương quá đỗi xa xăm! Chặng đường nam tiến của Đại Việt từ thế kỷ thứ X đến nay đã đưa nước Việt liền một dải từ bắc đến tận mũi Cà Mau với bàn chân đẫm máu và nước mắt. Vinh quang trên đổ nát hoang tàn vẫn chưa làm người Việt lớn hơn trong một thế giới hôm nay tràn đầy màu sắc. Năm 1069, dưới thời vua Lý Thánh Tôn, Lý Thường Kiệt đã tàn phá kinh thành Phật Thệ (nay là Long Thọ, bờ nam sông Hương, TP. Huế) và kinh đô Đồ Bàn (gần TP. Quy Nhơn, tỉnh Bình Định), giế...

HUẾ TRONG MẮT TÔI

Hình ảnh
Huế đã chịu nhiều tang thương trong lịch sử như một định mệnh. Tôi đến Huế vào một đêm cuối tháng chạp để đón Tết cùng gia đình trong không khí se lạnh cuối đông. Lần đầu tiên đến Huế cách nay đã 14 năm và từ đó đến nay đã năm bảy lần trở lại. Huế vẫn chầm chậm, vẫn thờ ơ như sợ đánh mất thời gian pha thêm chút ít màu sắc về đêm khiến cho Huế giống như một bà già đởm dáng cố níu kéo một thời xuân sắc. Vào đầu thế kỷ XIX, Huế đã từng là kinh đô rực rỡ bậc nhất Đông Nam Á. Trong gần 200 năm, nền văn hóa Huế đã sản sinh ra bao nhân tài kiệt xuất không chỉ thi ca, âm nhạc mà còn là toán, khoa học,… xứng tầm thế giới. Thế nhưng từ vài chục năm nay, Huế lại mang khuôn mặt dị hợm mới, nền văn hóa không đủ đào tạo con người, nhân tài vụt tắt như sao trời buổi sớm. Huế đã từng hiên ngang như con thuyền nhỏ bé luôn vượt qua bao bão tố phong ba trước những biến động tang thương của lịch sử nhưng giờ đây Huế đành phải từ bỏ cuộc chơi và không còn gượng dậy được nữa. Có thể nói đêm 22 tháng...

ĐƯỜNG LÊN THIÊN MỤ

Hình ảnh
Vào năm 1601, chúa Tiên cho dựng lên ngay trên đồi Hà Khê một ngôi chùa, lấy tên là chùa Thiên Mụ như là sự tưởng nhớ “bà trời” trong câu chuyện đã kể. Từ Đại Nội, trung tâm thành phố Huế, ngược dòng Hương Giang vài km, con sông dẫn đến một ngọn đồi tuyệt đẹp có tên Hà Khê. Nơi đây, đất trời và sông nước như đan quyện lấy nhau, nơi âm dương giao hoà tạo thành vùng đất địa linh. Từ trên ngọn đồi ấy mọc lên một ngôi chùa soi bóng bên sông, phảng phất nét buồn dìu dịu cõi nhân gian. Đó là chùa Thiên Mụ. Từ thời xa xưa lắm, những người lái đò ngược xuôi sông Hương về đêm, khi ngang qua đồi Hà Khê, thỉnh thoảng, nhìn thấy bóng một bà già mờ mờ ảo ảo có bộ tóc trắng xóa, áo đỏ tía, quần xanh lá mạ nhẹ nhàng lướt qua những hàng cây cao vút trên ngọn đồi. Bà có giọng nói to và vừa đủ ấm để làm vang động cả vùng trời: “Sau này, ai xây cho tại đây một ngôi chùa thì người đó sẽ làm chủ giang san!”. Năm 1527, Mạc Đăng Dung chiếm Thăng Long và lập Bắc Triều. Họ Lê không khuất phục, kéo về Thanh H...

MƯA ĐẦU MÙA

Đôi khi, từ trong tuyệt vọng, người ta mới có thể tìm được cái khởi đầu. Như trọn một vòng luân hồi, những hạt mưa lại thoát thai từ trong đêm hè oi ả. Đêm nay, mưa rỉ rả. Âm thanh giọt mưa rơi tựa như tiếng côn trùng kêu than ngoài phố. Mưa đã không làm dịu mát cái nóng bức những ngày hè cũng như những khắc khoải lòng người chờ đợi bấy lâu. Cứ mải ngóng trông một cơn mưa đầu mùa giăng kín lối đi về hoặc một đêm mưa buồn se lạnh. Tuy thế, mùa mưa vẫn chưa bắt đầu và một vài đợt mưa đầu tiên cũng chỉ đủ làm thay đổi mùi hương của đất. Đêm nay, mưa lao xao. Tiếng mưa rơi nhẹ nhàng, đều đều như gõ nhịp “slow” cho bài hát Ướt Mi. Bao giờ cũng vậy, khi hạt mưa rơi xuống thì cũng là lúc những nỗi buồn vu vơ bỗng dưng kéo về. Buồn vì một cánh thư năm xưa chưa gởi hay buồn vì phận người nhỏ nhoi trong kiếp lầm than? Ngoài hiên mưa rơi rơi. Buồn dâng lên đôi môi, buồn đau hoen ướt mi ai rồi. Buồn đi trong đêm khuya, buồn rơi theo đêm mưa. Đêm nay, hạt mưa long lanh rơi xuống từ những đám mây...