Bài đăng

NGẪU NHIÊN TẠO SỰ SỐNG

Hình ảnh
Từ Big Bang, 13,7 tỉ năm trước, đến nay có triệu tỉ tỉ cái ngẫu nhiên đã xảy ra để hình thành sự sống của con người như thế này mà nếu chỉ thiếu duy nhất một trong số triệu tỉ tỉ sự kiện đó thì sự sống đã không thể xuất hiện hoặc đã diễn biến theo một hướng khác. Dường như triệu tỉ tỉ cái ngẫu nhiên đó xảy ra chỉ nhằm mục đích tạo nên con người. Một xác suất vô cùng bé đến nỗi một nhà thiên văn đã nói: “Nếu cho vũ trụ tái hiện lại từ đầu thì không thể xuất hiện Trái Đất lẫn con người như hiện nay”. Chỉ riêng trong đại Hiện Sinh này (540 triệu năm trước đến nay) đã có 5 lần tuyệt chủng lớn đã xảy ra trên Trái Đất: 1 – 440 triệu năm trước 2 – 360 triệu năm trước 3 – 270 triệu năm trước (khủng khiếp nhất) 4 – 200 triệu năm trước 5 – 65 triệu năm trước Mỗi lần tuyệt chủng như vậy thì từ 70% đến 95% cá thể bị tiêu diệt hoàn toàn. Một điều kỳ lạ là chỉ một số ít cá thể còn sống sót, thích nghi được và tiến hóa theo chiều hướng thông minh hơn rồi thành “người”! Chẳng hạn, khủng...

VẦNG TRĂNG KHUYẾT

Vầng trăng khuyết bóng lại treo mình trên nền trời đen thẳm. Trăng hạ huyền mờ nhạt vừa chầm chậm nhô lên cao một cách lạc lõng trong buổi đêm muộn này trông giống cái dáng dấp của một gã hành khất co ro nơi xó xỉnh vào cuối phiên chợ chiều. Trăng bơ vơ, nằm vắt vẻo chơi vơi nơi chốn mông quạnh trời không. Ánh trăng mờ tỏ, bi thương ẩn mình trong mưa đêm nhè nhẹ. Ánh trăng không còn đủ uy lực như ngày nào, không thể bay xa, bị vướng lại bởi những tàng mây. Chỉ có ngọn đèn đường đầu ngõ phá tan cái bóng tối tĩnh lặng giữa đêm khuya như đang cố thách thức đêm đen, soi rọi những hạt nhỏ lất phất rơi xuống. Đêm nay, người ta tiếc nuối một ánh trăng cũng như đời người vẫn còn mòn mỏi vì một nguyện ước nhiệm màu. Đã có biết bao mùa mưa đã trôi qua cuộc đời tôi. Mỗi mùa mưa đều để lại nỗi niềm xao xuyến, có khi tuyệt đẹp tựa như những vần thơ tình lả lướt và cũng có khi buồn tê tái như một thoáng u mê. Mùa mưa năm nay là những cơn mưa tầm tả không biết đến thời gian tạo nên những tháng ...

HOÀI NIỆM

Dẫu sao, trong những ngày này, chúng ta nên hướng về miền Trung đang gặp nạn trong dòng nước lũ do xả lũ từ các nhà máy thủy điện, do mưa bão cũng như do sự nhiễm độc từ biển. Nên dành sự quan tâm để chia sẻ đau thương và hãy hành động tốt nhất có thể. Tuy nhiên, hôm nay, đưa lại bài viết đã tròn một năm để tưởng niệm một năm ngày mất (19/10) của Alan Phan, Phan Việt Ái (1945 - 2015). Ông nguyên là giảng viên trường Kỹ thuật Phú Thọ Sài Gòn và sau 1975 sang định cư Mỹ. Từ 1975 đến 2015, ông đã nhiều lần về Việt Nam và có những bài nói chuyện thú vị với sinh viên tại các trường đại học Việt Nam. ----------------------------------------------------------------------------------------- Chiều chưa đi màn đêm rơi xuống Đâu đấy buông lững lờ tiếng chuông Đôi cánh chim bâng khuâng rã rời Cùng mây xám về ngang lưng trời (Đêm Đông – Nguyễn Văn Thương) Tôi không biết đã nghe bài hát Đêm Đông bao lần rồi. Thế nhưng, có một lần từ thuở bé, bài hát tự dưng làm lòng tôi xao xuyến lạ. Đó...

NHỮNG NGÀY BÃO GIÔNG

Em hỏi anh Bao giờ qua giông tố? Lối em về Đất lại trổ hoa thơm? Đất nước mình sao lại lắm đau thương? Biển cạn dòng và đất hóa đại dương Con nước lũ cuốn trôi nỗi yêu đương Thôi, về đi! Còn ai đợi, có ai chờ Viễn khách chơi vơi trong thác đổ mưa rền Quê hương mình bỗng chốc hóa tang thương Em muốn tin Ngày mai thôi giông bão Để chiều tơ rung giấc mộng duyên đầu Ngày nên thơ trong gió thoảng mộng mơ Có hoa vàng Nở trên bước em qua...

A moment of music

Hình ảnh
STÄNDCHEN - SERENADE Franz Peter Schubert (1797 –1828)

QUYỀN NĂNG CỦA ÁNH SÁNG

Ánh sáng làm giới hạn nhận thức con người về thế giới. Chiều nay đi ngang qua một lớp đang giờ học vật lý. Nghe một thầy đang giảng về công thức nổi tiếng của Einstein e = mc2 mà sao thấy nó bỗng hóa tầm thường. Đối với nhiều người thì công thức đó là cơ hội để chuyển đổi từ khối lượng sang năng lượng hay từ đơn vị kg sang J. Tự dưng cảm thấy môn vật lý ngày càng khô cằn đi không phải vì các ngành kỹ thuật không cần những tư tưởng khoa học mà vì chính người giảng dạy đang giết chết dần môn học của mình. Trước thế kỷ XVIII, người ta không hiểu năng lượng là gì nên có nhiều mô hình động cơ vĩnh cửu (loại 1) nhằm tạo nên năng lượng như một chiếc xe cứ leo lên là chạy mà không cần đổ xăng. Từ thế kỷ XVIII, một bước tiến trong tư duy con người qua định luật bảo toàn và biến hóa năng lượng: “Năng lượng không thể được sinh ra, năng lượng không thể tự mất đi,…”. Tuy thế, về mặt triết học, có nghĩa là vũ trụ này có một lượng năng lượng nhất định, bất di bất dịch và có lẽ Thượng Đế đã ban cho...

TẢN MẠN CÀ PHÊ

Hình ảnh
Có những ngày được tự do để dạo chơi khắp nơi trên chiếc xe gắn máy. Thăm mấy thằng bạn già để lỡ mai kia không còn dịp gặp lại hoặc ngồi quán cà phê thả hồn phiêu diêu và cảm thấy chút gì đó khoan khoái khi những đồng nghiệp khác lại đang đạo mạo ngồi ngay ngắn trong phòng làm việc. Cà phê Sài Gòn thật là muôn màu theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Có những quán cà phê sang trọng dành cho thượng lưu mà túi tiền như tôi không dám bén mảng tới. Có những quán trang trí quá đậm, hoài cổ đến não nùng khiến khách có cảm giác giả tạo. Có những căn nhà mặt tiền, bề ngang 4m, xếp vài cái bàn cũng tạo ra quán cà phê. Nhạc trong quán cà phê dường như là một thứ tiếng ồn làm nhiễu động không gian sao cho quán không tĩnh lặng quá. Thật ra, có mấy ai vào quán cà phê để thưởng thức âm nhạc đâu, trừ vài quán có nhạc “sống” vào mỗi tối sau 20 giờ. Tôi tìm chỗ ngồi tại một quán cà phê cốc vỉa hè trên đường Bùi Viện (quận 1). Đôi khi, khói bụi, còi xe, tiếng í ới cũng làm khó chịu. Người ta đến quán c...

MẨU CHUYỆN BUỒN

Lướt qua những bản tin thời sự trong mấy ngày nay chỉ đem đến sự xót xa cho những thân phận nhỏ nhoi. Đau thương lại nối tiếp đau thương. Thời gian cứ đều trôi qua như hững hờ, như vô cảm với mọi biến cố đau buồn đang lởn vởn đâu đây. Những hạt mưa đêm trong tiết trời Thu Phân liệu có làm vơi đi nỗi buồn? Và những giọt nước mắt có còn không? Sống đã không bình đẳng mà chết cũng không ngang bằng. Những xác chết uất hận chạy rong trên phố, bị dìm dưới nương dâu có đủ làm lòng người trắc ẩn? Đứa trẻ tự tử vì không có áo mới trong ngày khai trường, người mẹ tự tử vì để tiết kiệm cho con ăn học,… Không thể kể hết được những mảnh đời bất hạnh trong một xã hội ngày càng suy đồi và bất công. Không thể tin được là ngày mai sẽ không còn cảnh thương tâm nếu đất nước vẫn được vận hành như thế này. Có những người không bao giờ ý thức được thực tại của đất nước. Họ vô cảm và tán tụng nhau bằng hào quang của quá khứ lẫn những lời hứa đến từ tương lai. Chưa bao giờ thấy được ánh bình minh.