Bài đăng

MỘT ĐÊM MƯA

Như trọn một vòng luân hồi, những hạt mưa, được thoát thai từ trong đêm hè oi ả, quay về phủ kín ánh sao. Lại đến một mùa mưa. Tự hỏi lòng mình, mấy mùa mưa nữa còn kịp kéo về? Nhìn ngắm những hạt mưa nhẹ bay trong đêm, cứ ngỡ thời gian đang lẻ bước quay về. Từ trong ký ức tuổi thơ ngây, vẫn là những con đường xưa thân quen, đến mùa thay lá, đong đầy tiếng chim ca. Một lối nhỏ quanh co, nằm trơ cùng mưa nắng, bỗng phủ đầy lá me bay trong chiều trở gió. Con phố êm ả từ dạo xa xưa ấy, mỗi khi mưa về, nước dâng tràn, bong bóng vỡ đầy tay. Những con đường trải dài đến bất tận mà cả vạn ngàn lần ngang dọc bước qua từ những ngày xa vắng, đã hằng sâu vào trong giấc mộng ban đầu, không thể phôi pha. Tiếng tí tách đều đều của hạt mưa khẽ chạm mái hiên nhà nghe giống như tiếng ai nức nở trong đêm tối. Hãy lắng nghe từ phía thinh không tiếng ai than thầm lẫn lời ai oán từ nơi xa xa vọng lại. Bao giờ cũng vậy, mỗi khi những hạt mưa đêm lặng lẽ rơi xuống là những nỗi buồn vu vơ bỗng dưng kéo về...

NHỮNG CON ĐƯỜNG PHẬT GIÁO

Hình ảnh
Phật Giáo vốn thoát thai từ Bà La Môn vào thế kỷ VI TCN tại miền đông bắc Ấn Độ. Mảnh đất tâm linh huyền bí này đã cho ra đời rất nhiều quan niệm khác nhau về thế giới. Trong đó, Phật Giáo là một tôn giáo không tồn tại Thượng Đế và Đức Phật chỉ là người dẫn đường mang phương pháp tu tập cho muôn người tìm đến Giác Ngộ. Vào lúc gần nhập diệt, khi còn ở kinh thành Vệ Xá, Đức Phật đã nói với Ananda: “Hãy tự mình là ngọn đèn soi sáng cho chính mình! Hãy nương tựa nơi chính mình! Dùng Chánh Pháp làm ngọn đèn! Dùng Chánh Pháp làm chỗ nương tựa! Đừng tìm đến một nguồn ánh sáng hay chỗ nương tựa nào khác”. Kể từ đó, tùy tâm nhận thức Chánh Pháp của mỗi người mà lời giảng của Đức Phật được diễn giải theo nhiều cách khác nhau. Hơn nữa, khi được lan rộng ra khắp nơi, sự giao thoa với các nền văn hóa khác và cùng những bước thăng trầm của lịch sử, Phật Giáo đã hình thành nhiều con đường để đạt Giác Ngộ.   Sau 100 năm kể từ khi Đức Phật nhập diệt (khoảng năm 450TCN), ở lần kết tập thứ ...

LỄ VESAK NĂM 2562 PHẬT LỊCH

Hình ảnh
Những ngôi chùa tôn nghiêm bị đập phá, những nhà thờ cổ kính bị bức tử bằng lệnh cưỡng chế khiến tôi không khỏi nhớ đến bài hát “Này em có nhớ” của Trịnh Công Sơn: Chúa đã bỏ loài người Phật đã bỏ loài người Này em, xin cứ phụ người… Tôi thích hình ảnh các tổng thống Mỹ, khi tuyên thệ nhậm chức, đặt tay lên quyển Thánh kinh. Tôi thích hình ảnh các cầu thủ bóng đá, sau khi ghi bàn, làm dấu thánh hoặc là quỳ mọp xuống hôn miếng đất. Tài năng đích thực của họ là vậy nhưng họ vẫn nghĩ là nhờ may mắn, nhờ một chút ơn trên. Trong khi đó, rất nhiều người bạn quanh tôi, trên đường đi tới, được trợ giúp từ gia đình, bạn bè, từ nhân viên của mình bằng mọi biện pháp có thể hay thậm chí nhờ vào sự bất bình đẳng xã hội mà có. Thế nhưng, sau khi đạt danh vọng, họ thường phủ nhận mọi thứ và nghĩ là chỉ duy nhất tài năng tuyệt vời đã tạo nên sự phi thường. Thế nên, tâm linh là một yếu tố không thể thiếu góp phần cứu rỗi con người. Phật giáo Bắc tông (Đại thừa) xưa kia nương theo văn hóa tâm li...

DƯỚI ÁNH ĐÈN

Chỉ còn lại vài ngày nữa thì năm học sẽ kết thúc. Tôi sẽ có những ngày hè thư thả sau khi hoàn tất một vài công việc cuối cùng. Sinh viên cũng sẽ bước vào kỳ thi cuối khóa trước khi có những chuyến đi xa hoặc là những ngày nghỉ dài. Chúc các sinh viên của tôi hài lòng và hớn hở sau mỗi bài thi. Mười năm trước, trong một lần ngồi cà phê tối tại thành phố Vinh, sau một buổi hội nghị khoa học, một bậc đàn anh trong nghề, đến từ nơi xa, đã nói với tôi thế này: “Tân à, anh dạy vật lý đã 40 năm. Sau khi nghỉ hưu rồi, vài năm sau, mới ngộ ra rằng mình đã chưa từng dạy vật lý!”. Tôi muốn đem điều này cùng những phân tích về cho các đồng nghiệp tại trường nhưng sao mọi thứ lại khó đến thế. Dường như, điều hay, vẻ đẹp của môn học cũng tương tự như giáo lý Phật Giáo vậy, chỉ có thể ngộ ra để thấu hiểu mà không thể truyền đạt được. Kể từ đó, tôi đã phải làm việc rất nhiều cho những buổi đứng lớp. Dưới ngọn đèn huỳnh quang treo trên bảng, cứ ngỡ mình là người nghệ sĩ đang vào một suất diễn để t...

TÂY NAM BỘ - QUÁ KHỨ VÀ TƯƠNG LAI

Hình ảnh
Đã lâu rồi, tôi không có dịp trở về miền tây nam bộ để ngắm nhìn cánh đồng trải dài bất tận giữa mùa lúa mới. Chẳng biết được con sông lượn lờ uốn khúc từ thuở nào, giờ đây, có còn êm ả, hiền hòa như những năm xưa. Tây Nam bộ xưa kia là một vùng đất hoang vu mà chủ nhân của nó là người Môn và Khmer. Nhu cầu bành trướng lãnh thổ của xứ Đàng Trong và những rối loạn chính trị ở Trung Quốc khiến cho người Việt và người Hoa đến lập nghiệp dài lâu ở vùng đất này từ thế kỷ XVII. Nếu người Việt đến miền tây nam bộ là những lưu dân mưu tìm đất sống hoặc là các binh sĩ không còn chốn dung thân thì chừng vài chục ngàn người Hoa ào ạt đến đây theo ba hướng: hướng của Mạc Cửu đến Hà Tiên, Dương Ngạn Địch đến Mỹ Tho và Trần Thượng Xuyên đến Cù Lao Phố (Biên Hòa). Họ đến bằng những chiếc tàu theo ba hướng khác nhau nên người Việt nam bộ thường gọi họ là Ba Tàu. Các nhóm dân tộc khác nhau, gồm Việt – Khmer – Hoa – Chămpa, cùng chung sống hiền hòa trong cảnh êm đềm miền sông nước nam bộ. Người V...

NHỮNG BƯỚC CHÂN BÊN LÀNG BÀN MÔN ĐIẾM

Đất nước vẫn mãi còn đó những ngày vui và nỗi buồn, như chưa hề thay đổi dù thời gian đã trôi qua sau bao năm dài. Trong những ngày cuối tháng tư này, mọi việc đều trở nên dễ đoán khiến mọi người giống con ma trơi vì biết trước mọi cái của ngày hôm sau, như bài diễn văn chưa nghe đoạn đầu mà đã hiểu được phần kết thúc. Lẽ nào, trời cứ nắng mãi? Một cơn mưa rào là cần thiết để để đem đến cái tươi mới cho đất nước này. Thế nhưng, cơn mưa rào vừa đổ xuống ngày hôm qua lại ở một nơi rất xa, tận vĩ tuyến 38, làng Bàn Môn Điếm, bán đảo Triều Tiên. Cú vượt biên ngoạn mục của Kim Jong Un vào lãnh thổ Hàn Quốc ngày 27/4 vừa qua chưa biết dự báo được điều gì nhưng chắc chắn đó là làn gió mới giữa bầu trời ngột ngạt khiến cho nhiều người Việt cứ phải “ước gì…”, rồi đến “giá như…”. Nếu năm 1950, Bắc Triều Tiên “giải phóng” hoàn toàn Hàn Quốc theo cái cách của Việt Nam kéo theo cái chết của vài triệu người thì đến 1953, vĩ tuyến 38 được tái lập như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Các đời “vua” t...

LẠC LỐI GIỮA RỪNG NA UY

“Rừng Na Uy” là một tác phẩm văn học của nhà văn Nhật Bản, Haruki Murakami, viết về thế hệ thanh niên Nhật vào những năm 1960 sau khi ánh hào quang của Đế quốc Đại Nhật Bản đã vụt tắt từ 1945. Họ là những chàng trai và các cô gái tuổi đời từ 17 – 22 loay hoay đi tìm ý nghĩa cuộc đời giữa một xã hội đã hoàn toàn thay đổi sau chiến tranh. Lang thang trên những bước chân vô định giữa Tokyo màu tuyết trắng, đắm say trong tình yêu, bế tắc và tuyệt vọng đan quyện vào nhau, các nhân vật của Rừng Na Uy dường như không đủ kiên nhẫn để chờ đợi sự thanh tịnh của kiếp người mà vội vã tìm đến sự giải thoát bằng những giọt máu vương vãi. Chỉ còn lại Toru Wanatabe, 20 năm sau, phiêu bạc đến nước Đức. Từ trong một ngõ ngách nào đó của thành phố Hamburg, bài hát “Norwegian Wood” của John Lennon và nhóm The Beatles vang lên khiến nhịp chân Toru Wanatabe chợt chùn xuống, lặng lẽ. Kỷ niệm êm đềm và cuộc tình xa xưa bỗng thoáng hiện về, vừa lãng mạn vừa khổ đau. Một số thanh niên Nhật Bản vào những năm 196...

ĐÊM MƯA THÁNG TƯ

Đêm qua, trời đổ cơn mưa. Những hạt mưa không hẹn bất chợt rơi xuống vào giữa mùa nóng tháng tư giống như cuộc tình đã lỡ từ kiếp nào lại bỗng hiện về. Gió vờn theo mưa, khẽ rung cành lá, trông giống như cánh bướm bay lượn vào một đêm xuân. Mùa gió tây nam năm nay đến sớm, thổi ngang qua Sài Gòn, làm dịu cái oi ả cho những buổi trưa hè. Năm nay, tháng tư không nóng bỏng lắm. Mây xám ùa về, giăng kín cả bầu trời, che chở cho những ngày tháng tư. Ánh nắng chói chang từ phía trên cao dường như đã lỡ hẹn với người Sài Gòn. Thời tiết quả thật khó đoán, không hẹn mà đến, đã hẹn lại không đến, đỏng đảnh như bóng dáng người yêu từ mối duyên đầu, đã phôi pha vào một thuở đã xa: Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé. Để lòng buồn, tôi dạo khắp quanh sân. Ngó xuống tay điếu thuốc cháy lụi dần. Tôi nói khẽ: Gớm! Sao mà nhớ thế! (Hồ Dzếnh) Đêm mưa tưới mát ngày nắng, giống như vẻ rạng rỡ thoáng qua chốc lát trên gương mặt nhiều sầu đau, khiến cái tĩnh lặng của đêm tối bỗng mát dịu, đất trời ngào...